Cô giáo 20 năm cắm bản trồng trỉa người

Giáo dục - Khuyến Học

“Chốt” thời đoạn xuân ở bản nghèo

Người dân tộc Chứt định cư ở bản Rào Tre, xã Hương Liên, huyện Hương Khê, Hà Tĩnh đến nay suýt soát nghét hãy cận 30 năm. Cũng suýt soát nghét cận lóng ấy thời kì cô giáo Hoàng Thị Hương (đâm năm 1975) bám bản, sát cánh cùng quân nhân biên phòng Hà Tĩnh nhụic nhằn tra khảo chữ viết cho những đứa trẻ mà chúng đâm ra chỉ biết đến núi rừng.

Cô giáo Hoàng Thị Hương cùng trẻ em người dân tộc Chứt.
Cô giáo Hoàng Thị Hương cùng trẻ em người dân tộc Chứt.

Nhớ tuần trai ngày quyết định phứt quê gắn bó cùng những đứa trẻ người Chứt, cô Hương chẳng thể này quên đặng chuỗi ngày dày đả thuyết phục gia đình cùng ý nhằm cô trở phứt quê đả tác. Ấy là năm 1995, khi chuẩn bị rời trường hụic tôn giáo tạo hệ măng non, cô trở phứt nhà thông tin cùng gia đình sẽ xin trở phứt quê dạy chữ viết, lan truyền niềm thương cho những đứa trẻ ở bản Rào Tre.

Nghe cô nói, chớ ai trong suốt gia đình cùng ý. Đường lên bản khi ấy đi tuần trai danh thiếph trở, vụ mưa nếu chớ cẩn thận sông suối có thể nuốt trộng bất cứ hồi này. Những lùngi viên biên phòng có sức khỏe và chuyên môn xuể cũng gặp rất có khó khăn trong suốt việc tiếp chuyện cận lũ trẻ.

“Tôi hãy đặng người cơ thể, bạn bè hếtnh báo những đứa trẻ ở bản Rào Tre chỉ thích thú theo dấu tích kiếm con thú, kiếm trái đồi, ngọn lượng. Con chữ viết, kiêng hụic là chớ có trong suốt đầu hạng chúng. Rồi tớ tuần trai đặng hếtnh báo nếu lựa bản Rào Tre vững chắc thời đoạn xuân sẽ bị chôn vùi ở đấy” – cô Hương rưng rưng nhớ tuần trai.

Việc vận đụng, tiễn đưa những đứa trẻ người dân tộc Chứt đến kiêng hụic rất phòng chống truân.
Việc vận đụng, tiễn đưa những đứa trẻ người dân tộc Chứt đến kiêng hụic rất phòng chống truân.

Bị phản đối, song trong suốt sâu thẳm cô Hương hãy tin rằng cô sẽ đả đặng gì đấy cho lũ trẻ, ít nhất là cô sẽ tiễn đến cho chúng những nụ cười, niềm thương. Tin ra ý nghĩ xuể xinh xẻo ấy, cô kiếm bước thuyết phục thành đả những người cơ thể có ý định phản đối.

Quyết dạ có, song những ngày đầu đặng tiếp chuyện thu phứt cùng Trường Mầm non Hương Liên đảm dấn chsiêu thiêng bản Rào Tre, thường xuyên dải hết khi đặng trường hụic và quân nhân biên phòng giúp nâng vô cùng, cô giáo trẻ hãy chẳng thể nghi con đàng cô đi khó khăn gấp bội phần so cùng nghĩ suy hạng tao.

“Khó nhất là tiễn đưa đặng những đứa trẻ hạng bản đến kiêng. Nếu chớ có kiên dạ, ái tình ái cùng lũ trẻ hẳn là tớ hãy quăng quật cuộc” – cô Hương thuật.

Lớp hụic hạng những đứa trẻ dân tộc Chứt đặng tháp tạm tại hội quán hạng bản Rào Tre.
Lớp hụic hạng những đứa trẻ dân tộc Chứt đặng tháp tạm tại hội quán hạng bản Rào Tre.

Hồi ấy, nhằm khai sáng những đứa trẻ dân tộc Chứt, chính quyền và biên phòng Hà Tĩnh hãy dựng lên thường xuyên dải tại chính hội quán hạng bản một kiêng hụic. Nhưng rầu rứa, suốt có năm kiêng hụic hồi ấy chớ có một thông phong hụic trò. Lí do một phòng chống là lũ trẻ chộ tuần tra khi đặng tiễn đưa đến kiêng, chúng hãy quen mỗi một tã nhát sáng tsiêu tao cùng ba má trong suốt những căn nhà sàn ẩm ướt.

“Muốn danh thiếp em đến kiêng chớ đang danh thiếph này khác nếu đến tận nhà tiễn đưa đi, nếu cậy hết bá làng, nghiêm đường mo đến tận nhà thuyết phục ba má tiễn đưa danh thiếp cháu đến kiêng hụic. Không hiệu trái, chúng tớ hãy ngồi tuần trai và quyết định quăng quật đả đến tận nhà tiễn đưa danh thiếp em đến kiêng” – cô Hương thuật thắng khó nhụic những ngày đầu cùng lũ trẻ dân tộc Chứt.

Cô Hương đến kiếm nhà ở bản Rào Tre nhằm đấyn danh thiếp em đến kiêng hụic. Cô hãy đả đủ danh thiếph mới tách đặng danh thiếp em ra khỏi ba má hạng tao.
Cô Hương đến kiếm nhà ở bản Rào Tre nhằm đấyn danh thiếp em đến kiêng hụic. Cô hãy đả đủ danh thiếph mới tách đặng danh thiếp em ra khỏi ba má hạng tao.

Hành đệ đến kiêng hạng cô Hương buộc đầu từ hồi tờ mờ sáng, khi con gà rừng nhỡ cất tiếng gáy cho đến hồi phương diện trời ơi đất hỡi hãy hụp tắt thở sau trốc núi. Lớp hụic nằm đằng thượng nguồn sông Ngàn Sâu, bị tâu cùng đằng ngoài lạ con suối. Mùa khô khan thời đi tuần trai xuôi nướu hơn tí chút, song vụ mưa thời thực đáng ngại. Con suối rỏ có hồi như cái mồm hà bá, sẵn sàng nuốt chữ viếtng bất cứ ai đi qua nó. Nhưng chớ thây hiểm, phòng chống truân, cô giáo Hương hãy hụp lầy đến nhà kiếm em hụic trò, đánh củac danh thiếp em dậy, rửa phương diện, súc mồm rồi tiễn đưa danh thiếp em đến kiêng. Ngày 4 dọ sáng, trưa, chiều, tối cô đấyn tiễn đưa danh thiếp em đến tận nhà.

“Thời phòng chống đầu thời rất khó nhụic do danh thiếp cháu chớ tắm rửa, người dơ có có ngò hôi, có cháu đang bị ghẻ, lở… hi vọng danh thiếp cháu như thế, em hếtm chộ thương có hơn ngại” – cô Hương dạ tình ái.

Suốt có năm qua, cô Hương sử dụng xe máy chở hụic trò đến kiêng.
Suốt có năm qua, cô Hương sử dụng xe máy chở hụic trò đến kiêng.

Cô Hương tận dạ đến thế song chớ nếu đứa trẻ này cũng chịu đến kiêng. Bọn trẻ tuần tra cô, ngại cô buộc đi tốn. Đến kiêng, thoắt cái chúng hãy thiêngn ra bìa rừng rồi đi thường xuyên phứt nhà. Nhiều hồi cô tá hỏa, ngại danh thiếp cháu rớt xuống suối, nác lôi cuốn trôi.

Nhiều hồi bất lực, cô nếu cậy hết hết bản, bá Hồ Púc cùng đến kiêng. Cô dạy ở trong suốt kiêng, bá Púc tuần trai ngồi thường trực đằng ngoài, đến chót tã nhát cô giáo Hương tuần trai cùng bá Hồ Púc tiễn đưa kiếm cháu phứt nhà.

“Phải tốn cận 2 năm trời ơi đất hỡi danh thiếp cháu mới buộc đầu quen cô, mới hiểu cô, mới có thể cho cô từ đấyn tiễn đưa danh thiếp em” – cô giáo Hương nhớ tuần trai.

Bớt tiền lương bổng nuôi hụic trò

Công việc rất khó nhụic, phòng chống truân, song tiền lương bổng, phụ gấp quá ít oi, nếu chớ có nghị lực, tình ái thương lũ trẻ cô Hương khó lòng trụ tuần trai. Suốt 7 năm ròng rã, từ năm 1995-2002, cô chỉ đặng dấn 20kg thóc hạng xã và 200 nghìn cùng/tháng phụ gấp từ Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Hương Khê.

Khoản “lương bổng” mà cô Hương dấn đặng là quá rỏ bé, song hãy đang khá hơn so cùng đời số phậnng hạng bà con dân tộc Chứt. Vốn du canh, du cư, số phậnng bám con suối, cơ thể lượng, thành ra người Chứt đấyi quanh co năm, chỉ số phậnng đặng cậy ra lúa gạo gấp phát từ biên phòng. Những đứa trẻ ở lùng thời đoạn từ 3 – 5 thời đoạn đặng hỗ trợ 120 nghìn cùng/tháng/cháu, có khi gấp gạo tã nhát sáng, tã nhát tối hụi thầm hụpg, ẩy biên phòng dải qua suối đánh tráo rượu. Đàn ông, phụ nữ say khướt, đang lũ trẻ chịu hếtnh đấyi lử.

“Thương có ấy. Nhiều hôm danh thiếp cháu đấyi lử vì chớ có gì nhát tim” – cô Hương thuật.

Thế là tình ái thương trong suốt con người cô giáo Hương tuần trai càng thêm trỗi dậy. Lập gia đình, thiếu tấc đủ chiều, song cô Hương hãy “xẻ” một phần lương bổng, phụ gấp hạng tao cho hụic trò hạng bản. Nhiều hồi cô đang quăng quật tiền túi ra nhằm mua sách vở, áo quần, đồ chơi, bánh keo kiết và đang tiễn thêm gạo ở nhà đến nhằm thêm ra khẩu phần ăn cho danh thiếp em.

Bây bây chừ lương bổng và phụ gấp đứng kiêng hạng cô Hương hãy khá hơn tí chút, tuốt luốt tiềm tật dạo 6,5 triệu cùng/tháng. Nhìn đang số phận nghĩ to, song nhẩm tính hạnh đả việc mỗi một ngày, tiền tiễn đưa phứt nuôi con hạng cô giáo có thâm niên 22 năm bám bản Rào Tre chỉ đang cứt bán.

Để đấyn, tiễn đưa 18 cháu đến kiêng, phứt nhà (từ nhà danh thiếp em đến kiêng nhàng nhàng 1 lượng số phận), nhàng nhàng một ngày cô Hương nếu quách hơn chục chuyến xe. Hơn chục km mỗi một ngày như thế tiền xăng xe cô từ chịu. Rồi cô hãy tiếp chuyện hụpg lẽ quăng quật tiền túi ra nhằm mua sách vở, áo quần, đồ chơi cho danh thiếp em khi phần gấp hạng đằng trường hụic chửa đủ.

Ngày hơn chục chuyến đấyn tiễn đưa danh thiếp em hụic trò người Chứt, song hoài xăng xe ấy cô Hương trích từ trong suốt cùng lương bổng hạng tao.
Ngày hơn chục chuyến đấyn tiễn đưa danh thiếp em hụic trò người Chứt, song hoài xăng xe ấy cô Hương trích từ trong suốt cùng lương bổng hạng tao.

Không chỉ là cô giáo, cô Hương cũng là người xuể gã cho có đứa trẻ người Chứt. Nhiều năm cắm bản cô Hương hãy hiểu tiếng nói, nghĩ suy hạng dân tộc Chứt, thành ra những cái gã mà cô xuể đều khiến dân bản rất thích thú.

Với bà con dân tộc Chứt, cô Hương hãy là thành viên hạng bản Rào Tre. Cô Hương hãy tiễn tuần trai quá có niềm vui, niềm thương cho lũ trẻ, là người u của hai hạng vô thiên lủng đứa con. “Cô Hương là người tuyệt. Con em biết cái chữ viết, siêu cái tim là cậy 1 phần hạng cô Hương. Ai cũng thương cô Hương có” – chị Hồ Thành, một người u có con đặng cô Hương dìu dắt nói cùng tớ.

Tình hếtm ấy càng khiến cô Hương thêm quyến luyến lũ trẻ ở bản Rào Tre. Cô hãy có dọ chối từ dời chsiêu trường hụic nhằm tuần trai cùng danh thiếp em. “Nhà trường hụic mấy dọ đề xuất nhằm cô Hương dời đả tác vì chộ cô khó nhụic quá. Nhưng một phần cô Hương đang muốn gắn bó cùng bản, một phần nhà trường hụic kiếm điều đụng cha khác phứt song hụic trò chớ đến trường hụic vì hụi hãy quen cô Hương rồi” – cô Nguyễn Thị Hoa – Hiệu hết Trường măng non Hương Liên dạ tình ái.

Với những cống hiến cho sự hụic ở bản Rào Tre, năm 2015 cô giáo Hoàng Thị Hương đặng Bộ Giáo dục và Đào tạo cho lạ khen ngợi bảnh ảnh tiền tiến thời đoạn 2010-2015.

Cô giáo Hoàng Thị Hương dấn lạ khen ngợi bảnh ảnh tiền tiến hạng Bộ GD&ĐT

Cô giáo Hoàng Thị Hương dấn lạ khen ngợi bảnh ảnh tiền tiến hạng Bộ GD&ĐT

Bằng khen ngợi ấy cùng cô Hương là niềm vui, song cô nói, chớ có gì vui hơn là có đứa trẻ ở bản Rào Tre bây chừ hãy biết chữ viết…

(Còn nữa)

Văn Dũng